Top 9 bài thơ ngày 20/11 của học sinh tiểu học hay nhất

Top 9 bài thơ ngày 20/11 của học sinh tiểu học hay nhất

Ngày Nhà giáo Việt Nam hàng năm là ngày để bày tỏ lòng biết ơn của chúng ta đối với các thầy cô giáo, những người dẫn dắt con tàu tri thức đưa chúng ta đến tương lai. Vào ngày này, ngoài những món quà được lựa chọn kỹ lưỡng và những lời chúc chân thành, bạn cũng có thể gửi tặng thầy cô những bài thơ hay và ý nghĩa để tỏ lòng biết ơn. Một số bài thơ ngày 20/11 của học sinh tiểu học vừa hay vừa cảm động sẽ được chia sẻ trong bài viết sau, cùng xem nhé!

Công ơn thầy cô 

Tác giả: Trương Văn Thi

Kinh mài, chữ giữa, mực nghiên

Dạy trò con chữ đẹp duyên học đường

Mỗi ngày cắp sách đến trường

Ươm mầm tri thức làm gương bao người

Lúc thầy mới tuổi ba mươi

Hay thương giúp trẻ, hay cười vị tha

Không màn nhung gấm lụa là

Chỉ chăm con chữ để đà dạy răn

Mong trò học giỏi siêng năng

Khơi nguồn trí tuệ, tài năng cho đời

Giáo viên nét đẹp rạng ngời

Biết bao thế hệ muôn đời tôn vinh

Ơn cô nghĩa thấm đậm tình

Tỏa vầng giáo hạnh cho mình ước mơ

Nhân ngày Nhà giáo làm thơ

Chúc cho hết thảy thầy cô yêu nghề!

thơ ngày 20/11 của học sinh tiểu học 1

Nhớ công ơn thầy

Tác giả: Nguyễn Văn Chiểu

Làm sao quên được ơn thầy

Công người dạy dỗ có ngày hôm nay

Nét đầu thầy phải cầm tay

Rèn con chữ viết mới ngay thẳng hàng

Nhớ thầy nhớ chiếc đò ngang

Tay thầy chèo chống đưa sang bao người

Nhọc nhằn gian khổ vẫn vui

Vì đàn em nhỏ vì đời mai sau

Từng đoàn nối tiếp kề nhau

Dựng xây đất nước sớm mai bằng người

Non sông hùng vĩ đẹp tươi

Có công thầy đã tô bồi ngày qua

Ơn thầy 

Tác giả: Vũ Hồng Tâm

Trăm năm Đạo giữ ở đời

Tiên học chữ Lễ sau rồi chữ Văn

Ơn thầy khai sáng chữ Nhân

Công thầy vun đắp bao lần chữ Tâm

Dạy luôn chữ Hiếu tình thâm

Khắc ghi chữ Nghĩa theo năm tháng ngày

Chữ Đức thầy dạy đến nay

Cả luôn chữ Tín mai này lập danh

Chữ Trung thấm nghĩa sẽ thành

Có thêm chữ Chí xứng anh hùng rồi

Chữ Hướng làm vốn cuộc đời

Theo cùng năm tháng chữ Người đã lên

Lời thầy em vẫn không quên

Bao nhiêu chữ ấy mang bên suốt đời

Cho dù vật đổi sao rời

Ơn thầy khắc cốt những lời năm xưa

Nghĩ về ngày 20/11

Tác giả: Nguyễn Thành Công

Mừng ngày Nhà giáo Việt Nam

“Tôn sư trọng đạo” trò nào dám quên

Thầy cô như cha mẹ hiền

Ươm mầm nhân cách con em nên người

Rưng rưng khóe mắt ai ơi

Thương thầy cô giáo những nơi bản làng

Nơi có con suối vắt ngang

Núi cao, rừng rậm ai màng viếng thăm

Nơi mà cuộc sống khó khăn

Miếng ăn chưa đủ “đi thăm” bằng gì

Thành phố quà bánh thiếu chi

Hoa tươi, quà tặng, phong bì đâu lo

Thôn quê khổ lũ học trò

Thương thầy cô lắm nhưng lo thế nào

Phụ huynh áy náy, nôn nao

Gia cảnh là vậy, quà nào được đây

Thầy cô trong những ngày này

Lại đi thăm hỏi đó đây từng nhà

Động viên, an ủi mẹ cha

Cho con đi học để mà lớn khôn

Nhà giáo – kỹ sư tâm hồn

Nhưng sao gian khó còn hơn làm ngoài

So bì có đúng, có sai

Thực tế là vậy mấy ai tỏ tường

Vài lời nhân lễ hiến chương

Tôn vinh Nhà giáo, chặng đường chông gai

Tri ân tất cả những ai

Ngày đêm nuôi dưỡng nhân tài mai sau

Dằn lòng xin nói thêm câu:

Biết bao nhà giáo vùng sâu đang nghèo

Xa quê, hoàn cảnh gieo neo

Ai ơi hãy nghĩ một điều, quan tâm!

thơ ngày 20/11 của học sinh tiểu học 3

Tấm lòng thầy cô

Tác giả: Phan Hạnh

Lòng thầy nhân hậu thanh cao

Bảng đen phấn trắng xiết bao nghĩa tình

Thương tà áo trắng xinh xinh

Học trò tinh nghịch ánh nhìn thơ ngây

Cho dù vất vả đắng cay

Đứng trên bục giảng vẫn say với nghề

Đâu cần hứa hẹn tuyên thệ

Trái tim son đỏ đêm về trở trăn

Quyết tâm vượt mọi khó khăn

Cho thuyền cập bến an toàn ai ơi

Các em đi bốn phương trời

Dõi theo bạc tóc gởi lời yêu thương

Người lái đò

Một đời người – một dòng sông…

Mấy ai làm kẻ đứng trông bến bờ,

“Muốn qua sông phải lụy đò”

Đường đời muôn bước cậy nhờ người đưa …

Tháng năm dầu dãi nắng mưa,

Con đò trí thức thầy đưa bao người.

Qua sông gửi lại nụ cười

Tình yêu xin tặng người thầy kính thương.

Con đò mộc – mái đầu sương

Mãi theo ta khắp muôn phương vạn ngày,

Khúc sông ấy vẫn còn đây

Thầy đưa tiếp những đò đầy qua sông…

Lời ru của thầy

Mỗi nghề có một lời ru

Dở hay thầy cũng chọn ru khúc này

Lời ru của gió màu mây

Con sông của mẹ đường cày của cha

Bắt đầu cái tuổi lên ba

Thầy ru điệp khúc quê nhà cho em

Yêu rồi cũng nhớ yêu thêm

Tình yêu chẳng có bậc thềm cuối đâu!

Thầy không ru đủ nghìn câu

Biết con chữ cũng đứng sau cuộc đời

Tuổi thơ em có một thời

Ước mơ thì rộng như trời, ngàn năm

Như ru ánh lửa trong hồn

Cái hoa trong lá, cái mầm trong cây

Thầy ru hết cả mê say

Mong cho trọn ước mơ đầy của em

Mẹ ru em ngủ tròn đêm

Thầy ru khi mặt trời lên mỗi ngày

Trong em hạt chữ xếp dày

Đừng quên mẹ vẫn lo gầy hạt cơm

Từ trong vòm mát ngôi trường

Xin lời ru được dẫn đường em đi

(Con đường thầy ngỡ đôi khi

Tuổi thơ lăn một vòng bi tới rồi!)

Hẳn là thầy cũng già thôi

Hóa thân vào mỗi cuộc đời các em

Thì dù phấn trắng bảng đen

Hành trang ấy đủ thầy đem theo mình

Nghĩa cô thầy mãi không quên

Bao năm tháng, nay ta giật mình tỉnh giấc

Sắp qua rồi những tháng ngày thân thương

Những ngày vui của 1 thuở đến trường

Đang trôi dạt theo từng chòm mây trắng.

Con nhớ lắm những ngày xưa đằm thắm

Cô dạy con từng nét chữ vần thơ

Cô đưa con gõ cánh cửa cuộc đời

Và duyên dáng của một người con gái.

Tâm hồn con, một nỗi buồn dài

Cô ôm ấp, xoa đầu khi con khóc

Vầng trán cô những vần nhăn se sắt

Âu yếm nhìn chúng con

Tuổi nhỏ chúng con nào đâu biết ưu phiền

Vẫn ngỗ nghịch gọi cô là “trại chủ”

Và chúng con là những con cừu bé nhỏ

Cô chăn dắt trên đồng cỏ tri thức bao la.

Khi những ngày cuối của thời học sinh sắp qua

Con mới giật mình nhận ra một điều nho nhỏ

Một tình thương bao la và vô tận

Cô dành cả cho những con cừu nhỏ-chúng con

thơ ngày 20/11 của học sinh tiểu học 0

Lời cảm tạ

Tôi đứng lặng giữa cuộc đời nghiêng ngả

Để một lần nhớ lại mái trường xưa

Lời dạy ngày xưa có tiếng thoi đưa

Có bóng nắng in dòng sông xanh thắm

Thoáng quên mất giữa tháng ngày ngọt đắng

Trưởng thành này có bóng dáng hôm qua

Nhớ được điều gì được dạy những ngày xa

Áp dụng – chắc nhớ cội nguồn đã có

Nước mắt thành công hoà nỗi đau đen đỏ

Bậc thềm nào dìu dắt những bước đi

Bài học đời đã học được những gì

Có nhắc bóng người đương thời năm cũ

Vun xới cơn mơ bằng trái tim ấp ủ

Để cây đời có tán lá sum suê

Bóng mát dừng chân là một chốn quê

Nơi ơn tạ là mái trường nuôi lớn

Xin phút tĩnh tâm giữa muôn điều hời hợt

Cảm tạ mái trường ơn nghĩa thầy cô.

Trên đây là tuyển tập những bài thơ ngày 20/11 của học sinh tiểu học hay và ý nghĩa về thầy cô. Hy vọng những vần thơ trên có thể gửi lời yêu thương và kính trọng đến người thầy, người cô yêu quý của bạn trong kỳ lễ khó quên này.

Xem thêm: